Tóm tắt truyện Tam Tấc ánh nắng

Cô là chị em cưng của 1 boss mua sắm ma túy bom tấn. Anh là cảnh sát ngầm, trà trộn vào để tậu chứng cớ bắt ba cô.

Trình làng truyện Tam tấc ánh nắng

Tác giả: Tam Nguyệt Vi Thảo
Thể loại: Ngôn tình quân nhân

Trích đoạn truyện tam tấc tia nắng

đó là vào một ngày mùa đông của tháng Giêng, bên cạnh cửa ngõ tuyết trắng một vùng, city vào buổi tối được bao quanh bởi màu trắng lạnh lẽo, nhưng mà bên trong tòa nhà, máy sưởi được chạy hết công suất, chẳng phải cảm giác được cái không khí lạnh thấu xương.

Mộc Cận mặc loại váy trắng ngà làm bởi lông mịn ngồi mặt khung cửa sổ, trong tay nạm chặt cốc nước ấm.

Tiếng chuông điện thoại vang lên chưa quá hai hồi đổ, âm thanh này là của Trương Dĩnh, tiếng khóc chưa thành tiếng với theo sự kinh hãi cực độ, giọng nói nấc nghẹn, thảm thiết cầu xin: “ Mộc Cận, nhà bạn xin chúng ta … nhà bạn nhất định bắt buộc cứu vớt bọn mình, chúng ta có thể cho bản thân mình vay tiền được không, mọi người … sau này gia đình bạn nhất đinh sẽ trả lại cho mình.”

Nghe Trương Dĩnh nói năng lộn xộn Mộc Cận liền thông báo ngắt lời, hỏi: “ Xảy ra chuyện gì, cậu vẫn ở đâu?.”

“ chúng ta vẫn ở Mị Thành, A Thừa xảy ra chuyện …. A …. Mộc Cận cứu vãn … cứu bọn mình.”

lời nói rốt cục mà Mộc Cận nghe được chỉ cần tiếng kêu cứu tất nhiên tiếng quát toá của bệnh nhân cánh mày râu, đầu dây điện thoại nhanh chóng bị ngắt.

Mộc Cận không chút đắn đo, lấy áo khóa ngoài sở hữu theo bỏ ra phiếu, thừa dịp nhà bạn có tác dụng chưa lưu ý từ cửa sau trốn ra bên cạnh.

Nói về mối quan hệ giữa Mộc Cận có Trương Dĩnh cũng không hề dạng đồng đội nghĩa nặng tình thâm, bình thường chỉ là bạn làm việc ở cộng trường học viện âm nhạc, vài lần đi bước chân xuống phố, ăn uống cùng với nhau vài dở cơm. Từ khi Trương Dĩnh nghi ngờ nhà bạn trai thành viên gia đình là Lục Thừa tất cả ý với Mộc Cận, sau ấy hai mọi người cũng không chuyên liên lạc qua lại cụm.

>> Đọc thêm thể loại Truyện cao h

Trước nay Mộc Cận vốn chưa tất cả bạn bè, điện thoại hiếm khi tất cả dịp đổ chuông, tổ ấm Điện thoại tư vấn điện cho cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, trong danh bạ chỉ có chỉ một cái thương hiệu Trương Dĩnh được xếp vào danh mục “ bạn”.

Mộc Cận đi thẳng tới Mị Thành, trong tiệm cảnh ca hát bật múa, chan chứa tiếng chuyện trò rôn rả, quan sát chưa ra vị trí này lại có thêm xảy ra những chuyện rùng rợn như bắt cóc uy hiếp.

Mộc Cận lựa tìm bao bọc một lát rồi đặt chân vào địa điểm các bạn quản lí: “ chúng tôi mong muốn gặp mặt người của tôi – Trương Dĩnh.”

Mộc Cận hy vọng người thân sắm đúng gia đình, thành viên gia đình quản lí trưởng nghe chấm dứt, mặt không chút thất sắc, liếc nhìn cô nói: “ Đi theo bên tôi.”

Mị Thành được cấu tạo đặc biệt cầu kỳ, có điểm giống với tầng hầm, hơn nữa chỉ tồn tại một lối đi chỉ một, ánh sáng mờ mịt không chú ý rõ, phía trước là âm thanh chát chúa của tiếng nhạc rồi cả tiếng trò chuyện từ xa truyền tới, cực kỳ hỗn tạp.

Đi theo quản lí, Mộc Cận nghe rõ được tiếng bước chân gõ xuống dưới nền đá có theo âm thanh lạnh lẽo, trong lòng Mộc Cận vô cùng không an tâm. Quản lí dẫn cô mang đến trước một ô cửa thì dừng lại, sau tiếng gõ cửa quay sang nhìn cô nói: “ chờ ở vị trí này.”

chưa lâu sau, người nhà quản lí từ của phòng bước đi ý bảo cô lấn sân vào.

cửa phòng khá nhỏ tuy vậy phía bên trong thì hoàn tòan ngược lại, rất là bao la được trang trí đơn giản, có duy nhất một cỗ sofa xếp hình tròn, ghế sofa thiết yếu tất cả là một mọi người con trai khá trẻ, đằng sau là vài người mặc đồ Tây cân đối, giày domain authority bóng loáng.

ở kề bên Lục Thừa bao gồm mấy tên vạm vỡ đứng cạnh, nhìn thấy trên tổ ấm Lục Thừa đầy vết thương, khuôn bên biến tấu do bị đánh đập.

Trương Dĩnh nằm dưới chân gia đình bạn nam nhi ngồi trên ghế sofa, chưa dám mở miệng cầu xin tha thứ, mà lại thành viên đại trượng phu kia chỉ nhãn căn nhà nhấp nháp ly rượu trong tay, đôi mắt hắn đầy hứng thú có cảnh sẽ diễn ra trước mắt, chan chứa vẻ hưởng thụ.

Mộc Cận biết, trong hoàn cảnh như này mặc dù tất cả sợ hãi mang lại đâu thì luôn phải tỏ ra bình tĩnh, cô nuốt ngụm nước bọt bong bóng tự trấn an bạn dạng thân.

mặc dù cô xuất thân từ người nhà mạng xã hội Đen, nhưng mà từ nhỏ tuổi cảm thấy không được bước chân ra không tính, bị Mộc Thường cá tính ly có xã hội bên phía ngoài vì vậy ở đô thị A chưa rất nhiều người biết Mộc Cận chính là bạn nữ của Mộc Thường Phong.

Trường hợp bất trắc như từ bây giờ chưa từng diễn ra trong cuộc đời xunh quang tư bờ tường của Mộc Cận.

Trương Dĩnh thấy Mộc Cận đứng trước cửa ngõ, trong mắt hiện lên tia vui mừng, mau lẹ xong xuôi khóc, lảo đảo đứng lên đi tới trước mặt Mộc Cận, khấn trương nói: “ Tiền … tiên đâu?.”

Mộc Cận đem tấm đưa ra phiếu gửi cho bản thân, Trương Dĩnh lại lần nữa quỳ bên dưới chân chúng ta bầy ông: “ Diệp tổng … tôi đem tiền trả lại đến anh … xin anh, buông tha mang lại anh ấy, buông tha mang lại chúng tôi, Diệp tổng tôi dập đầu lạy anh.”

Đối mang ông công ty của Mị Thành, Mộc Cận từng được nghe qua, nghe nói ông công ty Mị Thành là Diệp Thiên là một người trong gia đình thần bí, chưa ai biết lai lịch của hắn, chỉ biết là hai năm trước mang đến đón nhận Mị Thành, từ ngày đó về sau hắn đổi mới Mị Thành thành một nơi ăn uống chơi phồn hoa nhất tại đô thị A.

Cô chưa cho rằng ông công ty Mị Thành lạ trẻ tuổi đến cầm, thoạt chú ý chỉ với bố mươi tuổi. Mà lại vẻ bàng quan bí mật của hắn thì không hề ai cũng có được. Mộc Cận chưa cho là Trương Dĩnh lại dường như đắc tội sở hữu hero tầm độ lớn vì vậy.

Diệp Thành nhàn nhã lên tiếng: “ Đối mang gia đình bạn bội nghịch chúng tôi, từ trước tới nay không bao giờ có kết viên tốt. Phụ nữ của tớ không chỉ đem sinh mạng đặt vào tay chúng tôi nhưng ngay cả trái tim cũng cần phải cùng về chúng tôi. Con tim cô chưa ở chúng tôi, về dòng mạng của cô ấy …”

Diệp Thành nhả đã từng chữ phân minh, trên mặt hắn có theo nụ mỉm cười máu lạnh.

Mộc Cận đi qua, nói: “ Diệp Tổng, tôi do dự người thân các bạn tôi đắc tội gì có anh, nhưng bỏ mặc Trương Dĩnh thiếu anh bao lăm tiền, tôi dường như cố gắng cô ấy trả.”

>> Xem thêm list Cưới trước yêu sau

Diệp Thiên hiện giờ bắt đầu ngẩng đầu, dùng ánh nhìn sắc bén Đánh giá Mộc Cận, về cô nàng này, đúng là một teen girls thuần khiết, tuy trên thành viên mặc loại áo lông dày cộm, bên dưới chân đi đôi boot lót lớp lông nhưng lại chưa làm cho mất đi sự thanh tú vốn gồm. Chưa cạnh tranh để chắc là nhìn ra trong mắt bạn gái này tất cả chút sợ hãi, nhìn qua cũng biết là dạng nữ giới ngôi nhà lành.

Hắn nói: “ Biết khu vực này của tôi là chỗ nào không? Đừng nói chúng tôi ăn hiếp người vợ ngôi nhà lành, mang lại cô một cách, nhanh chóng xoay thành viên đi ra ngoại trừ.”

Trương Dĩnh sợ hãi lắc đầu: “ Không! Mộc Cận … A Thừa sẽ chết …”

Mộc Cận sẽ chỉ nói một câu: “ tôi thể cụ cô đó trả tiền, bao lăm Có thể.”

Cứ vì vậy giằng co trong vài giây, Diệp Thiên Trong khi nhìn thấy trên người Mộc Cận bóng hình của Chu Lạc Khiết hồi trẻ, băn khoăn từ trần phục là gì, cứng đầu y hệt cô, hắn nhớ tới Chu Lạc Khiết đi theo thành viên gia đình khi cô còn ở tuổi mười bảy, cũng đúng cô gái đã đứng trước mặt hắn, hắn im lặng chiêm ngưỡng Mộc Cận vài giây, song phiên bản thân tự ngăn chặn mẫu lưu ý đến về quá khứ.

Diệp Thiên vươn ngón trỏ lắc lắc: “ cô gái bé dại, tôi không thiếu tiền, buộc phải hiểu được cảm tình cần thiết vui đùa, chúng ta nàng của tôi lại dám với tiền đi bên mình quý ông khác. Chúng tôi siêu khổ trọng tâm cô tất cả biết chưa, tiền quan trọng bù đắp được.”

Mộc Cận kiên cường nói: “ Diệp tổng, anh chưa đàn bà nàng, mà lại tại sao lại nhất định giữ một cô gái không yêu thành viên bên cạnh?.”

“ Hả? Bởi sao? Cố gắng chúng tôi nên để cho chúng ta tay nạm tay nhau cùng quăng quật trốn? Đáng tiếc! Bên tôi không biết biết hai chữ “ thành toàn “ viết như vậy nào!.”

Hắn đứng lên, tiến hai bước vào gần Mộc Cận, nâng cằm cô lên: “ Cô cũng tương đối tất cả dũng khí.”

Hắn thuận tay siết chặt eo Mộc Cận: “ bên tôi chỉ một cách khắc phục khác, cô ở lại, chúng tôi vẫn thả chúng ta cô đi, lấy một đổi hai, chũm là cô mua sắm có lãi.”

“ Anh buông tay, bên tôi nói cho anh biết, một giờ sau nếu chúng tôi chưa từ Mị Thành bước đi, vẫn có một số người cầm cố bên tôi báo nguy.”

có lẽ không cần dùng một giờ, chỉ có người nhà giúp Việc trong ngôi nhà phát hiện cô bặt tăm mau chóng đã có người âm thầm đi lựa chọn cô, cơ mà chẳng may thành viên gia đình giúp Việc chưa bắt gặp ra? Cho rằng cô luôn ở trong phòng?

Diệp Thiên nở nụ cười: “ Xem ra là gồm sẵn sàng new tới, một giờ? Siêu chuẩn xác, làm việc khá.!”

Mộc Cận giãy dụa trong vòng tay của Diệp Thiên, cô còn ý muốn gặm hắn: “ Anh buông tay, cái gì mà lại Diệp Thiên cha đầu sáu tay? Cũng chỉ là một tên tiểu nhân vô lại.”

Diệp Thiên cười cợt như bị trúng tà: “ Lời đồn có khi nào là thật, chắc hẳn rằng bên tôi buộc phải dạy đến cô chút ít chuyên môn về vô lại, để sau này có bước đi bật dậy khỏi cửa có bằng cớ nói rằng tôi vô lại mang lại cố nào. Phải hay không?”.

Câu rút cuộc phát ra từ miệng Diệp Thiên mang theo hơi thở ái muội phả lên hai má của Mộc Cận, môi hắn liền lấp lên gáy của cô ấy, giờ đây Mộc Cận mới khẳng định run sợ trước tổ ấm nam giới này.

Mộc Cận cần dùng sức đẩy Diệp Thiên, tuỳ thuộc số đông giãy dụa thóat khỏi hắn, Trương Dĩnh ngây đần, cầu xin: “ Diệp tổng, anh đừng Bởi vậy, đừng cũng như vậy…” tuy vậy cô ta chưa dám đứng lên giải thoát mang đến Mộc Cận.

chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *