Đánh giá truyện Nếu cũng như bản thân mỗi chúng ta Còn Yêu?

Thẩm tư Thanh và Tô Mộc nắm bọn họ vẫn yêu nhau sâu đậm khi còn ngồi trên giảng con đường, nhưng mà vày một số hiểu lầm mà cô vẫn loại bỏ.

Giới thiệu truyện nếu cũng như chúng ta còn yêu

Tác giả: Nam Cung Tử Uyển
Thể loại: Ngôn tình ngược

Trích đoạn truyện nếu như tất cả chúng ta còn yêu

bây giờ là thứ bảy, Thẩm tứ Thanh mang đến lưu ý tình hình C.ty, cho tận buổi tối khuya bắt đầu trở về. Ngay lúc hắn thuần thục lái xe đỗ vào vị trí đậu xe chuyên để sử dụng thì bắt gặp một bóng hình ở trong kính chiếu phía sau.

ban sơ hắn không để ý, dẫu vậy mấy giây sau khi ánh mắt dời đi, hắn bỗng dưng ý thức được khuân mặt của bóng hình kia có chỗ quen cùng, lúc đấy, trong lòng hắn hình như có một cái điện chạy qua, hắn nôn nả quay đầu chú ý lại.

không tính cửa sổ nhìn ra ngoài xe, một bạn gái cỗ dáng hơi ốm nhách, mặc một loại váy màu đá quý nhạt, bên phía ngoài khoác một loại áo khoác bên ngoài dạ mỏng, rứa túi đồ đứng ở cửa ăn uống. Bộ dạng dường như sẽ ngóng ai đó, chốc chốc lại nâng tay lên xem đồng biển.

ánh sáng của đèn mặt đường phía trên chiếu xuống, đem cái bóng của cô đổ dài trên nền đường.

>> Tham khảo thêm Truyện ngôn tình tổng tài

không sai được, Thẩm bốn Thanh quan sát chăm bẳm khuôn bên của người kia, ở trong lòng khẳng định không hề ảo giác của mình, chắc hẳn rằng cô đấy.

Tô Mộc thế, sẽ mấy năm rồi, cái thương hiệu này không có mặt trên thị trường trong lòng hắn nữa. Từ bây giờ thấy trong lập tức, có vẻ cho thấy một dòng hộp vẫn phủ bụi, có tác dụng hắn nhớ lại gần như cam kết ức cũ.

Trước đây, trở về lúc còn học ĐH, vì tuổi trẻ bồng bột, hắn chuyên nghiệp rơi vào đa số ải kungfu. Có một lần từ trước đến nay hắn vẫn còn nhớ khôn xiết rõ ràng, chính là một ban tối mùa thu, hắn bị một nhóm mình vây đánh thừa sống thiếu chết trong một ngõ hẻm nhỏ tuổi.

Đúng lúc đó, Tô Mộc thế từ trường về căn nhà, bởi vì con phố thiết yếu cần chạy bộ hết sức xa, bắt buộc cô chuyên nghiệp đi lối tắt, mà lại lối tắt gần nhất đến căn nhà cô lại đó chính là con hẻm nhỏ tuổi này.

thường nhật ngõ hẻm này cực kỳ ít thành viên lui tới, nhất là ban đêm, bên trong lại về tối Đen như mực, chỉ duy nhất chỉ một dòng bóng đèn ở trên ban công trong phòng ở kề bên chiếu xuống, bắt đầu dường như miễn cường nhận thấy con đường đi.

Vừa tiến vào trong, Tô Mộc cố đang loáng thoáng nghe thấy tiếng động, càng đi vào sâu bên trong, âm thanh ấy lại càng biệt lập hơn.

Là tiếng đánh nhau!

Trong chổ chính giữa Tô Mộc cụ ngẫu nhiên “lộp bộp” một tiếng, cô chũm chặt dây túi ba lô, bước đi lờ lững tiến vào. Hốt hoảng chính là, cô thấy được một đám bạn vẫn vây đánh một cậu thanh niên trẻ, có lẽ rằng xấp xỉ bởi tuổi cô.

>> Đọc thêm Truyện ngôn tình trọng sinh

anh chàng đấy nằm bên trên đất, bị những cẳng bàn chân thô kệch dẫm lên, bên trong vang thông báo quát:

“Con người mẹ nó, mày tưởng mày là ai mà dám hống hách có ông đây? Không cho mày một bài học thì quả thật tao bao gồm lỗi có bằng hữu ở giai đoạn này quá rồi!”

Tô Mộc cố sợ hãi nhìn khuôn bên đầy máu của anh chàng kia, biệt lập gồm chút quen, cơ mà đại não của cô ấy cùng vì hoảng sợ, đồ vật gi cũng cấp thiết nhớ được.

“Phải làm sao đây? Bọn họ sẽ đánh anh ta chết mất!”

Tô Mộc cầm rên rỉ, nóng vội nấp vào trong bờ tường về tối, ló loại đầu bột ra chú ý. Phía bên trong đang vang công bố võ thuật chát chúa.

Tô Mộc núm tự dưng mở béo hai mắt, sau đó lục tìm điện thoại của bản thân mình ở trong cặp sách, bàn tay hối hả ấn bên trên hình nền cầm tay, lòng bàn tay đã đổ các giọt mồ hôi hột.

đến lúc tậu được thứ nên mua, Tô Mộc vậy bắt đầu bức xúc ấn vào.

còi xe xe cảnh sát vang lên trong không gian yên tĩnh, dường như một tiếng nổ to khiến lũ chúng ta kia sợ hãi.

“Có cảnh sát, chạy mau!”

Nhóm thành viên gia đình kia hốt hoảng chạy đi, đầu cũng không dám quay lại, rõ ràng là một lũ các bạn bị tiêu diệt nhát.

Tô Mộc nắm vừa mừng vừa lo chạy đến ở kề bên chàng trai đấy, thấy thân hình chúng ta đấy ngọ nguậy, biết hắn đã còn ý thức.

“Anh tất cả sao không? Gắng chút ít, bên tôi đưa anh đến bệnh viện!”

chàng trai ấy kháng nhà bạn ngồi dậy, thân hình lắc lư như muốn đổ. Tô Mộc nuốm liền chưa ngần ngại tiến mang lại đỡ lấy thân hình của hắn ta, ngay sau đó được quan tâm khối lượng của hắn phần đông đè lên người cô. Bắt buộc dùng cho sức chín trâu hai hổ cô mới chắc là kéo dài.

“Nặng quá!”

Tô Mộc nắm dùng cả 2 tay ôm siết lấy thân hình cao khỏe của chàng trai, bước chân loạng choạng rời khỏi ngõ hẻm, những giọt mồ hôi trên trán rục rịch trượt xuống.

chàng trai kia Bên cạnh đó đã dần dần mất đi ý thức, sức nặng hoàn toàn đè lên gia đình bạn cô, khiến cô suýt nữa tắc thở.

Tô Mộc cầm cố bắt một loại taxi, liền đem hắn cho một bệnh viện gần nhất.

Sau khi được Bác Sỹ xử trí vết thương ngừng, chàng trai đó còn chưa được mở mắt tỉnh lại. Tô Mộc cụ để hộp cháo lên bao phủ đầu giường, chấp nhận người trong gia đình này không còn chuyện gì đáng ngại, liền xoay tổ ấm rời đi.

nhưng khi Tô Mộc Cẩm vừa rời đi, hai mắt vẫn chú ý đến chặt của Thẩm bốn Thanh liền cho thấy, khóe miệng bất chợt hiện lên ý cười.

Đem Thẩm bốn Thanh từ trong hồi ức tỉnh lại, là còi xe xe phía sau thúc giục. Hắn nhanh chóng quan sát sang, cô sẽ đứng ở ấy, cơ mà lúc này sát bên cô lại nhiều bổ sung một chúng ta.

người con trai ấy đứng bên cạnh Tô Mộc cụ, đáy mắt thâm tình, hai tay dịu dàng xoa đầu cô, anh ta gắng lấy túi đồ của cô ý, sau ấy vòng ra sau xe cho vào cốp.

Tô Mộc cầm cố dịu dàng mỉm cười nhìn anh ta, chưa gồm quá các xúc cảm, mà lại mỉm cười do vậy rơi vào trong mắt hắn lại cảm giác hết sức chói mắt.

Thẩm bốn Thanh siết chặt bánh cầm lái, ánh nhìn lạnh lẽo nhìn về phía hai người thân một nam một chị em kia, cho đến lúc hai gia đình đấy lên xe, hắn còn chưa được thể thu lại đáy mắt.

người nam nhi đó là ai?

bố năm chưa gặp, lòng hắn đang như trước luôn hướng về cô, cơ mà cô thì sao, liệu rằng đã thế đổi?

Thẩm tứ Thanh quay đầu xe, nhanh chóng chạy theo. Hắn không hiểu vày sao lại làm cho như vậy? Chắc rằng bởi vì thuận theo ý thức.

chú ý cái xe xa xỉ trước mặt, trong lòng hắn bỗng dưng nổi lên vẻ lo ngại, nhưng lại cảm hứng đó đến quá Nhanh, khiến hắn thiết yếu nắm bắt được.

cái xe đấy dừng lại ở một biệt thự, Thẩm bốn Thanh đỗ xe sát bên lề con đường, đáy mắt rét lạnh khi chú ý hai chúng ta họ cùng bước vào ngôi nhà.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *