Đánh Giá truyện Đằng Sau Lớp Mặt Nạ

Đằng sau lớp mặt nạ là câu truyện nói về nhân vật đeo mạt nạ kỳ bí Luther Hatcher-Rosque, theo dõi truyện ngay người dùng nhé.

chia sẻ truyện đam mỹ đằng sau lớp mặt nạ

Tác giả: Megan Derr
Thể loại: Truyện đam mỹ, do thám, linh dị

Trích đoạn truyện đằng sau lớp mặt nạ

Kasumi quan sát người nhà đàn ông trước mặt, lòng thầm cám ơn loại mặt nạ đã che đi sự khó tính của cậu.

Vậy ra đó là ngài Luther Hatcher-Rosque thanh danh lẫy lừng?

quá đỗi phổ biến.

các bạn ta kể ngài là kẻ có học thức cao rộng, khái niệm uyên thâm không có ai bằng, ngoài mặt & cung cách không người nào sánh.

Còn thành viên nam nhi trước mặt bọn họ đây tuy khá cao lớn nhưng… lại hết sức chẳng đâu vào đâu. Gọng kính xiêu lòng, mái tóc chờm bờm đc buộc qua loa bằng sợi dây lụa xanh chói, áo xống thì nhìn tương tự sẽ qua bàn tay giặt là của một tên hầu vừa nốc chấm dứt cả quan tài rượu.

ví như đây là kẻ đã bầu quý khách hàng sở hữu người chủ sở hữu của cậu trong những ngày sắp tới… Kasumi tự hỏi chả biết mang buộc phải xếp đặt cho quý ngài kia ra về sớm không.

phần đông ngón tay dài ấn nhẹ vào sườn lưng, như lời chú ý bắt cậu đứng yên ổn.

Bị người chủ sở hữu đoán đúng ý may mắn ngôn tình h như thế từng khiến cho cậu lo lắng, nhưng mãi rồi cũng quen.

Cậu ko rời mắt khỏi ngài Hatcher-Rosque. Ko lý nào kẻ hậu đậu đó lại là người mà họ vẫn nghe danh bấy lâu nay? Chẳng khác biệt gì 1 tên hề, không đáng đc người chủ sở hữu chú ý…

Nghe tiếng phát âm khẽ của Minoru, cậu nhẹ nhàng quay bước theo ngài lên tàu. Âm thầm và tao nhã, bí ẩn khuất phía sau lớp mặt nạ, chỉ sự hiện diện của cậu cũng đủ làm bằng nao núng những thủ đoạn and đe dọa rình rập.

không ai được phép chạm vào Minoru, và giả dụ cậu có quyền thì tên hề ngớ ngẩn kia thậm chí còn không đc phép hầu chuyện ngài. Người sở hữu của cậu là kẻ đức cao vọng trọng, chẳng thể nào lại đi giao dịch sở hữu hạng người như vậy.

trong quãng 1 chuyến du ngoạn dài 3 tháng.

Kasumi ngờ rằng quãng thời gian đang tới đang lết qua chậm trễ hơn lúc nào hết. Thật ra cậu cũng nửa kì vọng sẽ sở hữu được event gì đấy xảy ra, nhưng mà sẽ kịp dập tắt có mang đấy trước lúc thượng đế kịp nghe thấy mà chiều theo.

Vừa nghe tiếng sột soạt và tiếng kêu phát ra từ phía sau, Kasumi quay ngoắt lại, đúng lúc đỡ ngài Hatcher-Rosque trước lúc hắn ta bị ngã đập mặt lên sàn tàu. Ngay trong khi hắn vừa đứng chắc, cậu tức khắc rút tay về như bị phỏng, dòng nhếch môi nhạo báng trên mặt không ai quan sát thấy.

“Cám ơn.” Hatcher-Rosque mỉm cười lịch sự.

Xem thêm Truyện đam mỹ h

Kasumi quay đầu đi thẳng về phía chủ nhân vẫn sinh hoạt phía đằng trước vài bước.

“Ngài đừng bận tâm Kasumi.” Minoru cười từ tốn. “Cậu ấy luôn sẵn lòng sẽ cho ngài.”

Dù ước ao lắm mà nuối tiếc là cậu chẳng thể biện hộ lại người chủ sống chốn đông mọi người kiểu thế này đc.

“Đi nào.” Hatcher-Rosque kể, vuốt lại vài sợi tóc lòa xòa trước mặt. “Tôi đã dẫn cả nhì tới phòng ngủ.” kể xong hắn dẫn đường xuống boong bên dưới, bên trên đường đi bị vấp đến mấy lần, & rốt cuộc đẩy cửa bước vào một căn phòng ốm.

Kasumi nén tiếng thở dài. Tại sao đi ngao du lại bắt buộc phải đi tàu mà không đi bộ? Cậu có thể kiểm soát điều hành đất liền, nhưng hồ cả thì không. Chỗ nghỉ chật chội thế này cũng chẳng phải là sở thích của cậu.

“Tôi vô cùng vinh dự đc sử dụng bữa tối nay mang ngài and thuyền trưởng. Xin gửi lời cám ơn của tớ tới ngài đấy, and cám ơn ngài.”

Sau vài câu xã giao vị khách sáo, sau cuối cả hai cũng khá được an toàn. Nghe tiếng cửa đóng, Kasumi tự chất nhận được người tiêu khiển một xíu.

“Khi nãy cậu thiếu điều rít vào mặt các bạn ta, Kasumi.” Minoru bật cười. “Một quý ngài vô hại và dễ thích tới vậy tạo cho cậu khó tính lắm sao?”

Kasumi không lý giải.

Minoru cười đam mỹ sủng lớn hơn. “A, Kasumi. Sao lại dễ nổi giận như vậy. Nếu là người dưng thì quả thật ko tài làm sao đoán nổi gương mặt xinh xắn ấy vẫn nghĩ gì sau lớp mặt nạ.”

gương mặt xinh đẹp. Trường hợp cái liếc sắc đẹp lẻm có tiện tích thì cậu sẽ cho ngài hưởng thụ nó rồi.

“Hm, xem ra ta lại chọc cậu giận Nhiều hơn. Cậu nhưng là mèo thì vững đã rít qua kẽ răng, xù lông & nhằm mục tiêu ngay mặt ta mà tấn công rồi. A, với cậu kế bên quả rất thú vị, Kasumi.”

Cậu cúi chào kỹ tính. “Nguyện vọng cả đời của tớ là biến thành 1 gia đình bạn lôi cuốn mà, người sở hữu.”

Minoru khịt mũi. “Không hiểu tại sao trong tộc cậu lại có một tên miệng mép kiểu như thế này.”

“Ngài đề cập gì tôi thiếu hiểu biết nhiều.” Kasumi lầm bầm, tiếng nói nghèn nghẹn sau lớp mặt nạ nhưng Minoru dĩ nhiên là nghe đc.

Ngài chỉ mủm mỉm cười. “Thôi nào, ta nên thay trang phục cho bữa tối. Ta biết ngài đó trông ko đc như người thân vẫn nghĩ, nhưng cậu sai phán xét nhà bạn khác biệt qua vẻ ngoài, Kasumi.”

Kasumi giận dữ phản bác bỏ. “Chủ nhân, tôi không đời nào lại bất cẩn như thế.”

“Hộ vệ à, sự thật tổng thể trái lại. Cậu có thể nhận ra đối phương ở bất cứ nơi nào, nhờ đó sẽ cứu mạng ta biết bao nhiêu lần. Mà Hình như thì cậu ko quan sát thấy được gia đình như thế nào nữa. Kỳ lạ thật, một người nhà có thể vừa nhìn ra vừa ko nhìn ra phổ quát đồ như cậu.”

Xem thêm Truyện ngôn tình ngược

“Tôi chỉ nhìn số đông gì rất cần thiết đặt che chắn ngài.” Kasumi chỉ dẫn khô khốc. Cậu chưa 1 lần thực hiện người chủ sở hữu thất vọng. Trong thời gian tập huấn, cậu luôn vượt trội hơn các kẻ không giống. Cậu là niềm tự tin của cả dòng họ & bộ tộc.

Minoru chỉ thở dài. “A, Kasumi. Ta không có ý xúc phạm cậu, chỉ ước ao góp ý nhưng thôi. Cậu là một trong hộ tống hoàn hảo, toàn cục xứng đáng sở hữu số bạc ta đã bỏ ra và còn không những thế. Quả thực không một ai hoàn hảo hơn cậu.”

Kasumi gật đầu đồng ý 1 cách cứng rắn, sẽ đứng nguyên vị trí cũ.

“Cậu bi lụy cười thật.” Minoru kể. “Có lẽ cậu mến bị xúc phạm chăng. Giả dụ cậu vẫn cứ chấp nệ vậy đó, Kasumi, ta đang bắt cậu gỡ mặt nạ ra khi ta cần đến bữa.”

“Chủ nhân!” Kasumi gắt.

Minoru cười. “Thôi nào, lại đây giúp ta.”

Vừa lẩm bẩm trong miệng, Kasumi vừa làm cho Minoru khoác lên bộ trang phục không giống nói riêng hơn cho 1 trong các buổi tối với phần nhiều người cùng địa vị. Cậu nhanh nhẹn kềm lại cái khịt mũi khinh thường khi đề nghị xem tên hề dềnh dàng ấy ngang hàng có ngài Minoru.

Kẻ ko có chức năng đi bên trên một đường thẳng nhưng không trở nên ngã chí ít tam lần thì thật không thể đồng bậc sở hữu bất kỳ ai trừ chiếc mặt sàn.

khi đang chuẩn bị chấm dứt, cậu bước ra bên ngoài quan sát trước đặt bảo đảm an toàn rồi new nhịn nhường lối cho Minoru dẫn đường. Cậu ghét phần đa nơi chật thon thả như thế này.

Trong phòng của thuyền trưởng, cậu tiếp tục cẩn thận đa số ngỏng ngỏng, phớt lờ Minoru khi ấy đã rỉ tai bảo tổ ấm cứ phớt lờ cậu đi.

“Cậu đã dùng bữa có chúng tôi chứ?” Hatcher-Rosque thanh lịch hỏi, 1 tay đẩy mẫu gọng kính cứ chực tuột xuống and vén mấy lọn tóc ra khỏi mặt.

Minoru cười. “Kasumi rất có thể, nhưng không mong mỏi – khiến cho vậy là đi ngược lại mang vật phẩm khổ luyện và tín ngưỡng của cậu đó.”

Kasumi ném cho Minoru dòng nhìn lưu ý, biết thừa rằng dù không nhìn ngài cũng trôi dạt đc.

“Hơn nữa, khi ăn Kasumi đề nghị gỡ mặt nạ ra.” Minoru ném lại cho cậu niềm vui nửa mồm trước khi ngồi xuống chỗ mà thuyền trưởng mời. “Ngài Hatcher-Rosque, ngài là kẻ học rộng biết rộng rãi, hẳn ngài với nghe qua đôi chút về gần như hộ vệ nổi tiếng của chúng tôi?”

Hatcher-Rosque đẩy gọng kiếng lên, mắt ánh vẻ khám phá.

Kasumi liếc hắn dung nhan lẻm.

“Xin cứ hiểu tôi là Luther. Tôi nghĩ không có bất kì ai biết gì về phần lớn hộ vệ lẫy lừng của vùng đất láng đêm này.”

Minoru cười rộng hơn, ra hiệu cho Kasumi tới gần.

Cậu ngoan ngoãn nghe theo, thầm rủa xả chủ nhân bằng tổng thể các chiếc tên cậu biết and chế ra thêm 1 số nữa lúc bị bắt buộc phải cúi xuống.

Bàn tay mịn màng chạm vào mặt nạ của cậu, 1 cử chỉ mà giả dụ là bất kỳ ai không như đã biết thành chặt tay ngay tắp lự. Kasumi chỉ đứng bất động, không tính đôi mắt không ngừng quan sát khắp buồng. Không có gì khác biệt nhưng mà cậu sẽ nhìn thấy bất an.

đều có thể là bởi Minoru vẫn dồn cậu vào thế bí. Người chủ sở hữu gì nhưng ngu ngốc, tự đắc, quá đáng, lúc nào thì cũng tự cho là thành viên gia đình đúng.

phần đông ngón tay dài lần theo đã từng đường chạm trổ tinh xảo như ngọc, lướt qua mũi & môi, nơi nhưng mầu sắc sẫm dần, đổ thành một sắc đen tuyền làm việc nửa Phần hông trái. Mỗi mẫu ngôn tình sắc mặt nạ là 1 trong những tác phẩm tốt nhất, rất nhiều ký hiệu bên trên ấy chỉ mọi người trong bộ tộc mới hiểu. Trừ người chủ sở hữu của mình, không người nào hoàn toàn có thể sai khiến cho 1 hộ vệ gỡ nó ra.

“Cả tôi cũng thiếu hiểu biết nhiều mọi ký hiệu này còn có sự quan trọng gì.” Minoru giảng giải. “Tôi tìm cậu đấy tám năm kia, và thú thật nhé, số bạc tôi bỏ ra là cả 1 gia tài.” Ngài nháy mắt and ra hiệu cho Kasumi đứng thẳng dậy. “Hộ vệ chỉ cho ba má, sư phụ and người sở hữu nhìn thấy mặt mình nhưng thôi – hoặc chỉ giúp vậy theo lệnh của chủ nhân.”

Thuyền trưởng cau mày. “Nhưng nếu như sở hữu kẻ mạo danh đeo loại mặt nạ ấy thì làm sao ta biết được? Chắc cú tình huống đấy phải xảy ra rồi chứ.”

Minoru cười.

Kasumi nghiến chặt câu nguyền rủa giữa kẽ răng.

“Ngài thuyền trưởng thân mến.” Minoru cười, thú vui sẽ thuyết phục được biết rất nhiều người đâm đầu vào rối rắm. “Mời ngài thử gỡ nó ra xem.”

Vị thuyền trưởng nhướn mày mà cũng chấp nhận vùng dậy, đi vòng qua bàn truyền lại sắp Kasumi. Ông lưỡng lự một khi rồi đưa tay gỡ chiếc mặt nạ ra.

Nó không nhúc nhích.

Kasumi sôi sục cầu giá như điều “không được gia công tổn hại đến chủ nhân” không tồn tại trong bạn dạng thỏa thuận.

“Sao nó không chịu rời ra?” Thuyền trưởng ngạc nhiên hỏi.

“Vậy ra tin đồn thổi gia đình bạn xứ này còn giữ khả năng phép màu là thật sao?” Luther hỏi.

Minoru cười nhẹ. “Chỉ biết sơ lược một không nhiều thôi. Cá thể tôi thì đui mù tịt. Phần đông bộ tộc kì khôi, như tộc của Kasumi chẳng hạn, vẫn còn biết đôi chút. Cái mặt nạ Kasumi đeo có nhẽ là loại phép màu mạnh độc nhất còn có.”

“Thú vị thật.” Luther nói, tay lại đẩy gọng kính lên ở mũi and nếu như hắn ta dám thực hiện vậy 1 đợt tiếp nhữa, Kasumi đang giật phắt cặp kính ra khỏi mặt hắn và sửa này lại cho ra trò. Thật là, chuyện vặt vãnh tới vậy mà hắn cũng chẳng biết xem xét sao? Lẽ ra đây buộc phải là 1 trong những nhà học giả công danh nhất trời đất, thế mà cả chuyện trang phục cũng ko tự lo được? Hắn sở hữu lòng tự trọng không?Bữa tối thường xuyên như một màn tra tấn. Kasumi ko kêu ca Việc nên đứng bất động một chỗ. Cậu đã từng dự đầy đủ ăn tối lê thê và tẻ nhạt hơn thế này phổ quát. Cậu chỉ không tài làm sao mường tưởng nổi người đại trượng phu trước mặt mình lại là vị học giả cậu đang nghe người nhà ta ca ngợi hết lời. Cậu cũng thiếu hiểu biết vì sao người chủ lại cao hứng thú với 1 kẻ nhìn chẳng không giống gì tên khờ, lời lẽ lắp đặt bắp hậu đậu nhưng sẽ tỏ rõ sự sang trọng nức tiếng.

1 tổ ấm đc đất nước coi trọng tới vậy đó lẽ ra phải ghi nhận đặt tâm đến phương pháp của bản thân hơn.

lúc món tráng miệng đc dọn ra, Kasumi chỉ mong mỏi reo hò nhẹ nhõm.Thế rồi Luther lóng cóng đánh đổ cả ly cà phê vào đĩa bánh & Kasumi chỉ biết đảo mắt ngán ngẩm, không cần bận tâm xem sở hữu ai quan sát thấy cậu – nhưng mà cậu nghĩ là không. Rút cuộc, khi đông đảo thủ tục ăn uống & chuyện trò and chào hỏi đã ngừng, Kasumi các lôi xềnh xệch Minoru về buồng.

Minoru chỉ cười béo.Kasumi cố tình lờ ngài đi, vắng lặng đóng vai hộ vệ cho đến khi Minoru cười rộng rãi tiếng nữa rồi để tổ ấm xuống chóng và vội vàng rơi vào giấc ngủ.
Chúc bạn đọc truyện đằng sau lớp mặt nạ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *